Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

Không ngừng ước mơ.
hic. Hôm nay ngày 14/10 phòng mình nhận báo cáo kiểm soát sau. tên mình sáng nhất báo cáo, không hiểu do cẩu thả, hay do quá nhiều chứng từ làm mình không thể cover hết được các lỗi nữa. và cũng chắc do một phần là chán công việc. vì ngày nào cũng như ngày làm. đi làm như một con robot (mọi người hay nói đùa với nhau phòng mình là công nhân kế toán. Ừ kể ra cũng phải công việc chỉ có vậy thôi mà, chẳng cần nhiều đầu óc để suy tính, đến cả một anh không có hiểu biết gì về kế toán còn ít lỗi hơn mình. Vậy đấy. Kể ra cũng tự khâm phục mình thật, đi làm công việc này được hơn 1 năm rưỡi rồi đấy. Một công việc nhàm chán, không đem lại được nhiều cho bản thân. Vì sao mà mình theo công việc này lâu vậy nhỉ? vì nhát gan, ko dám làm đơn xin thôi việc? vì sợ bố mẹ, họ hàng làm xóm la mắng? Vì cái gì đây. Cái câu hỏi mà ngày nào mình cũng hỏi bản thân mà vẫn chưa đưa được ra câu trả lời. Có chị tốt bụng phòng bên bảo mày giỏi tiếng anh thế sao không ở nhà cày tiếng anh rồi xin học bổng đi du học. tại sao? Tại sao em không dám làm vậy?
Chiều tối cùng các chị trong phòng đi thử áo dài một chị trong phòng thông báo chị đã đỗ vị trí quản lý chi phí của BIDV. hic. mừng cho chị ấy lắm. chị là một người cố gắng không ngừng nghỉ, niềm hi vọng chưa bao giờ tắt trong con người chị ấy. chị thi nhiều lần, trượt nhiều lần nhưng chị vẫn thi lại. kHông như mình mới trượt 1 lần đã nản. chắc vì đi phỏng vấn nhiều nên chị cũng có nhiều kinh nghiệm. Từ ngày làm TCB mình không có nhiều cơ hội đi phỏng vấn ở bên ngoài cũng chẳng có thời gian ôn luyện. Em khâm phục chị thật đấy chị Huế Đỗ ạ. Nhận được tin chị đỗ BIDV mà em thấy mình tủi thân quá. Có phải em quá hèn nhát không?
Em có kể cho các chị nghe chị đi thi nhiều mà cũng trượt nhiều lắm. các chị ấy bĩu môi: "con đấy nó thì đi đâu được. " Hic. vậy mà chị đi được rồi đấy, được sang hẳn 1 ngân hàng to hơn, chế độ tốt hơn gấp vạn lần.
Có lần em nói với chị: Chị không nản à.
chị trả lời: chị không, bạn chị nhiều đứa đỗ, tại sao chị lại không.
Ừ nhỉ, chắc có lẽ từ trước đến giờ em giống ếch ngồi đáy giếng, bao vây bởi những người luôn thỏa mãn với những gì mình đã có nên vậy đấy.
Thực sự hôm nay em cảm thấy mông lung về con đường sắp tới của mình quá. không biết đi về đâu đây. đã ra trường hơn 1 năm rồi mà vẫn chưa có định hướng gì về tương lai của mình. Còn chị, chị có công việc ổn định, có chồng, có nhà ở Hà Nội rồi. Còn em, e chưa có gì cả. Em chỉ giống chị ra trường là vào TCB làm, và chưa từng một lần được khác biệt, được sống đúng nghĩa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét